Liên hệ: huephap78@gmail.com

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

Malaixia có gì lạ

Trong các nước Đông Nam Á, có lẽ Malaixia là nước đứng sau Singapore về kinh tế và cơ sở hạ tầng. Kể cả Thái Lan cũng không bằng về quy hoạch thành phố như Malaixia. Đường từ sân bay quốc tế Kulalumpur về trung tâm thành phố rất đẹp và rộng. Không có đường cao tốc như Thái Lan, khoảng cách hai nơi này đến 60 km nhưng xe chạy chỉ có chưa tới một tiếng đồng hồ là tới. Xe chạy tốc độ 120 km/h. Đường này mỗi bên rộng đến 4 làn xe, ở giữa có đảo ngăn cách trồng cây rất đẹp. Hai bên có chổ là nhà cửa nhưng cách xa đường cao tốc, còn lại là đồng cỏ xanh đẹp mắt.

Malaixia chi tiền cho chiến dịch quảng cáo đất nước thường xuyên trên các kênh truyền hình quốc tế nổi tiếng như CNN và BBC. Ai xem kênh này đều nghe bài hát quảng cáo về Truly Malaixia.

Thành phố không có mạng nhện dây điện như các nước khác. Toàn hệ thống được âm dưới lòng đất.
Khu phố Tầu

Nhìn lên trên thấy chữ Teksi chứ không phải Taxi như bên ta.

Một anh lính đứng canh ở phủ hoàng gia. Phủ này không mở cửa đón khách du lịch

Lính ngồi trên lưng ngựa... chắc làm cảnh để du khách chụp hình quá

Khu phố Ấn Độ (dân Ấn Độ có mặt nhiều ở Malai, thức ăn cũng Malai cũng phần nào giống Ấn) Người Ấn có mặt khắp nơi ở đất nước này. Có lần đi trên taxi, thấy một tài xế giống Ấn, chào thử bằng tiếng Ấn, anh ta cười thân thiện và nói rằng ông nội của anh ta đến định cư ở Malai từ thế kỷ trước. Và nhiều người Ấn cũng đến di cư đến vùng đất này rất sớm.

Một biểu tượng ở khu phố Ấn Độ

Đường khu phố Ấn cũng mang nét Ấn

Hầu như phương tiện chính ở đây là xe hơi. Ít thấy xe máy như ta

Các đời xe qua các thời kỳ trong bảo tàng quốc gia Kulalumpur


Xe xích lô này giống ta nè

Kịch liệt phản đối vụ này nha. Vẫn còn chế độ hai giá, một cho dân địa phương và một cho nước ngoài. 5 rm tương đương 35 ngàn Việt Nam cho vé vô bảo tàng quốc gia



Vườn chim lớn nhất thế giới, đủ các loại chim muôn xinh đẹp. Vé 45 rm, tương đương 300 ngàn đồng

Phía trên là lưới bảo vệ rất lớn nên các loài chim sống trong này như trong rừng vậy


Rất dạn dĩ, đứng làm cảnh cho du khách chụp hình








Quảng trường trung tâm gần tháp Petronat


Cột đèn điện cũng khác người.

Tháp đôi Petronat cao 88 tầng, ngước nhìn mõi cổ

Sảnh bên trong tòa tháp đôi

Tháp truyền hình

Chưa có dịp lên trên này xem. Có nhà hàng trên đó, vừa ngắm cảnh vừa nhâm nhi

Bảng số của thang máy tháp đôi. Nhìn choáng luôn.

Trên tầng 40 nhìn xuống. Tháp Petronat có cầu bắc ngang để du khách tham quan, lấy tiền  lẻ.

Mua vé lên chổ này từ ngày hôm trước, hôm sau mới được lên. Phải đi sớm, rồi xếp hàng... đủ các kiểu


Chổ mua vé lên tháp đôi

Cầu treo ở giữa chỉ để khách tham quan chụp hình chứ chẳng có gì hết

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Xăng và Vương Đình Huệ

Khi quyết định giảm giá xăng 500 đồng/ lít, Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ đã chứng minh, “các doanh nghiệp không khó khăn như họ kêu ca, Petrolimex ngoài khoản lãi định mức 300 đồng/lít, theo số liệu hải quan, còn dôi ra một khoản 780 đồng/lít”. Cách làm việc của ông Huệ cho thấy, ít nhất là cho đến nay, ông chưa trở thành con tin của các đại gia.
Bộ trưởng Vương Đình Huệ  (bên trái) Ảnh: Internet
Sự can thiệp của Bộ Tài chính là cần thiết, vì như ông Huệ nói: Thị phần của ba đại gia Nhà nước, Petrolimex, Saigon Petro và PVOil, chiếm tới 90% nên không thể để doanh nghiệp tự định giá mà phải có kiểm soát. Vấn đề nằm ở đây.

Lợi nhuận là lợi nhuận, độc quyền quốc doanh còn dễ lũng đoạn Nhà nước hơn cả tư nhân. Không phải cứ nắm các mặt hàng chiến lược là Quốc doanh sẽ phục vụ được các mục tiêu xã hội. Có vẻ như Thứ trưởng Bộ Công thương Nguyễn Cẩm Tú đã đúng khi kêu gọi phải dùng cái đầu để xử lý giá xăng dầu. Nhưng nếu mục tiêu của các Bộ là “phải giải quyết cái gốc: doanh nghiệp đang lỗ rất lớn” như ông Tú đề nghị thì chính các đại gia đang dùng cái đầu, còn các nhà hoạch định chính sách lại đang có nguy cơ trở thành “tay chân” của họ.

Để chống lũng đoạn các mặt hàng chiến lược, không chỉ xăng dầu, cần nhiều biện pháp. Nhưng, trước hết, Bộ Tài chánh nên phối hợp với Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (chứ đừng làm với Bộ Công thương), nghiên cứu trình Quốc hội ban hành một đạo luật, theo đó: Không một doanh nghiệp nào được phép nắm giữ quá 10% thị phần xăng dầu trong nước; Không một cá nhân nào, bao gồm vợ, con, có quyền nắm giữ một lượng cổ phiếu ở tất cả các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu nội địa ở mức quá 6% thị phần. Chỉ khi phi quốc doanh hóa, các doanh nghiệp mới nhập đúng giá xăng dầu. Chỉ khi chia nhỏ các đại gia như Petrolimex, Saigon Petro và PVOil, và để tư nhân tham gia, Việt Nam mới có thể có thị trường thật sự.

Một Bộ trưởng như ông Vương Đình Huệ không nên tiếp tục dùng tài năng của mình để “ăn thua” từng đồng với các đại gia. Việt Nam đã cam kết “kinh tế thị trường” với WTO, Nhà nước không thể “điều hành giá” như thế này mãi được. Có lẽ ông Huệ cũng biết, với năng lực chi phối của các đại gia quốc doanh, cấp thứ trưởng, thậm chí bộ trưởng, chỉ là tép riu. Cạy cửa Vương Đình Huệ không được thì họ sẽ mở những cánh cửa cao hơn. Không những cần mua xăng giá rẻ, người dân còn muốn chứng kiến một Vương Đình Huệ không bị tẩm xăng đốt cháy.
Bài của Huy Đức